Về trang chủ

Chuyện gia đình: Em họ tôi mới 15 tuổi đã bị K vòm họng

Thật xót xa cho đứa em đang tuổi lớn đã mắc bệnh hiểm nghèo là bệnh K vòm họng. Mỗi lần về quê, đến chơi nhà cô chú, nhìn cu em mới 15 tuổi, đầu đã cạo trọc đội cái mũ jeans lùm lùm che đi ánh mắt ngập nước và sưng húp sau những lần trị liệu mà tôi thấy …đau lòng.

Em là con trai đầu của cô chú tôi, dưới còn một em gái nhỏ. Tôi còn nhớ khoảng tháng 5 năm ngoái, vào đêm đầu tiên tôi đi công tác dài dưới Hạ Long thì nhận được điện thoại báo em phải nhập viện vì K. Gia đình thấy có một khối u sưng lên ở cổ, không đau đớn gì, cũng không có biểu hiện bất thường nào về sức khỏe, đưa đi khám thì nhận được ngay tin như sét đánh ngang tai. Theo đó cô chú tôi cũng phải gửi con bé con để rồng rắn lên Hà Nội, điều trị cho em ở cơ sở 1 của viện K.

em-ho-toi-moi-15-tuoi-da-bi-k-vom-hong

Em tôi phải nhập viện vì K vòm họng

Đến đợt Tết vừa rồi tôi mới nhìn thấy em, khác xa với hình ảnh trước đây. Nếu như trước nó nghịch ngợm, nói liến thoắng với mọi người thì bây giờ chắc không còn sức mà nghịch, vẫn rất hồ hởi đón mọi người đến chơi nhưng không còn nói nhiều nữa, chỉ cười thôi. Sau cũng không ai hỏi em, chỉ nghe cô chú kể lại, lúc đầu biết tin cô chú đúng là suy sụp, thực sự thì sốc và cảm thấy mất phương hướng. Nhưng sau đó các bác sĩ ở viện động viên là phải mạnh mẽ lên thì mới có sức mà chữa trị cho con, với em cũng mới ở giai đoạn đầu, mới chớm sang K thôi nên hoàn toàn có thể chữa trị được. Tạm thời không nói về tiền bạc, chỉ có tinh thần và sức khỏe của cô chú thay nhau trông em, họ hàng giúp đỡ cũng chỉ được mấy buổi nhưng bố mẹ cũng không yên tâm để con ở lại viện một mình với ai khác. Em cũng 15 tuổi và cũng ý thức được bệnh tình của mình như thế nào, thằng bé cũng nói: “Em không nản, muốn sống nhưng thấy mệt quá. Thương cả bố mẹ nữa”. Tôi cũng chỉ cười khì rồi động viên em, nghĩ được như vậy thì có vất vả nữa bố mẹ cũng không thấy mệt gì hết.

Hàng tháng em vẫn lên hóa trị, sức trai tuổi mới lớn cũng khỏe thật đấy nhưng làm sao mà lâu dài được. Sau đấy cô chú cũng hỏi han nhiều người, chữa bệnh thì vái tứ phương, chỉ mong sao con nhanh chóng khỏi bệnh. Cô kể: “Nhiều người mách đi lấy thuốc Nam kết hợp với điều trị hóa chất như ở viện để em nó khỏe mạnh, chịu được điều trị lâu dài. Cô cũng đi hỏi, rồi xin ý kiến bác sĩ nữa, bác sĩ cho uống mới uống, có một hai nơi lấy được, sắc cho em uống hàng ngày nhưng nó cứ uống vậy, hỏi có đỡ hơn không thì chỉ lắc đầu”.

Rồi mọi người cũng động viên thêm, gần 1 năm rồi hóa trị liên tục mà giờ nó còn được như thế kia là mừng rồi, nhiều người cũng kiên trì lắm nhưng sức không cho phép mà phải đầu hàng đấy thôi.

Nhìn ra thằng bé đang chơi với mấy đứa nhóc ngoài sân, cô cũng hơi rơm rớm nói: “Vợ chồng cô cũng sợ lắm, chỉ sợ em nó không còn sức mà chữa. Cũng may là sau đấy, lên điều trị thì gặp mấy người có người nhà cũng mắc K, đang điều trị, họ bảo nhau mấy loại thuốc bổ sung. Cô cũng về đọc về từng loại một rồi hỏi bác sĩ loại nào dùng được. Cuối cùng quyết định dùng loại mà nhiều người ở đây dùng nhất”. Cô nói rồi đưa tay với hộp thuốc US-Procells màu xanh ngọc đậm ở trong tủ kệ “Lúc nào cũng để sẵn đây cho nó tiện lấy. Từ ngày dùng cái này, nó cũng hoạt bát hơn một tý, còn bắt đầu nói chuyện linh tinh nhiều hơn với bố mẹ. Còn trước chỉ lầm lì trong phòng thôi”.

em-ho-toi-moi-15-tuoi-da-bi-k-vom-hong (2)

Hộp thuốc US-Procells màu xanh chữa bệnh cho em

US-Procells, tôi đọc đúng là thấy lạ thật, nói thật là không nghe thấy quảng cáo bao giờ. Theo thói quen tôi rút điện thoại ra check thông tin xem nó là cái gì. Lượt tới lượt lui đến trang thứ 3 của google mới thấy có mấy bài trên diễn đàn, chia sẻ với nhau về hiệu quả dùng thuốc này. Công nhận cái độ nguy hiểm của ung thư, một topic hỏi mà tôi đếm phải đến hàng nghìn comment, cả hỏi han, cả chia sẻ. Tôi lướt đọc đến phần cuối thì thấy nhiều phản hồi hơn, nghĩ bụng chắc họ dùng một thời gian rồi mới bắt đầu phản hồi được. Thấy có nhiều người khen, cũng có một vài trường hợp chia sẻ thật là “chưa kịp dùng thuốc được 1 tuần thì người nhà đi mất rồi”.

Tôi mỉm cười khi nhìn ra thằng cu em, không may gặp phải căn bệnh quái ác nhưng cũng trong cái rủi có cái may, đến giờ em có thể vẫn đủ sức chạy nhảy chơi đùa và cười tươi như vậy là tôi thấy nhẹ lòng nhiều rồi.

Mong em luôn vững vàng vì còn cả bầu trời rộng lớn phía trước đang đợi em, cố lên em nhé!

Feedback: Chuyện gia đình: Em họ tôi mới 15 tuổi đã bị K vòm họng

Bình luận