Về trang chủ

Được sống lại lần thứ 2 sau kiếp nạn Ung thư vú

Chia sẻ của chị Trần Ngọc Quyên (SN 1983, Thừa Thiên – Huế) – bệnh nhân ung thư vú giai đoạn 2 trong khuôn khổ chương trình “Hành trình sự sống”

Mang trong mình căn bệnh ung thư vú, phải đối mặt với sự thay đổi mạnh mẽ về ngoại hình, nội tiết tố bên trong, sự xáo trộn trong cuộc sống và khoản tiền lớn để điều trị bệnh… Đối với tôi, đó là khoảng thời gian kinh khủng nhất của cuộc đời và đã có những lúc tôi thật sự muốn kết thúc cuộc sống của chính mình trong khoảnh khắc bị cơn đau hành hạ.

Tôi đau khổ, tuyệt vọng. Trước bao lời an ủi, động viên của chồng, của cha mẹ, của người thân và bạn bè khiến tôi cảm thấy sự tồn tại của mình là gánh nặng cho họ. Thời gian ấy, sự lạc quan, yêu đời là một điều thật quá khó khăn.

Tôi chỉ muốn chết đi. Đó là cách tốt nhất tôi có thể làm để chấm dứt nỗi đau cho tất cả mọi người.

Cách đây hơn hai năm, tôi bất ngờ phát hiện mình mắc bệnh ung thư vú. Trải qua nhiều đợt kiểm tra, xét nghiệm, tôi được bác sĩ kết luận đang ở giai đoạn 2A của thời kỳ phát bệnh, khối u lúc này gần 3cm và đã di căn đến hạch nách. Lúc đó nghe như tiếng sét ngang tai, tôi vô cùng hoang mang và sợ hãi. Tôi vẫn tin rằng vì một lý do nào đó mà bác sĩ đã nhầm lẫn. Tôi và người nhà khăn gói ra Hà Nội để kiểm tra lại với hy vọng sự nhầm lẫn kia là thật. Nhưng cuộc sống thật quá bất công với tôi, kết luận của bác sĩ tại Viện K khiến tôi muốn sụp đổ hoàn toàn.

Và tôi bắt đầu tưởng tượng ra đủ thứ sẽ thay đổi trên đời: Tôi sẽ bị rụng tóc, mặt tái nhợt yếu ớt nằm trên giường bệnh. Mọi người sẽ nhìn tôi với ánh mắt thương hại, khuôn mặt ai cũng ủ rũ, buồn bã vì xót xa. Một ngày nào đó chồng tôi sẽ lấy một người khác và con trai tôi sẽ không còn nhớ tới tôi nữa… Mọi thứ cứ quẩn quanh trong đầu, bám riết.

Vào điều trị bệnh tại Trung tâm ung bướu – Bệnh viện TW Huế, tôi quen rất nhiều người giống như tôi. Nhưng họ rất lạc quan, mặc dù hoàn cảnh của họ có những người rất đáng thương. Họ đơn độc và nghèo khổ. Nhìn vào họ, tôi mới thấy mình vẫn thật may mắn khi luôn có gia đình ở bên cạnh yêu thương, chăm sóc. Và số tiền để trang trải trong suốt quá trình điều trị bệnh là cả một vấn đề rất lớn. Có lúc, tình hình bệnh diễn tiến theo chiều hướng xấu đi khiến tôi nản và thật muốn bỏ cuộc. Tôi từng nghĩ rằng, nếu tôi chết đi mọi người sẽ đỡ khổ hơn. Buồn đau sẽ diễn ra một thời gian ngắn thôi… rồi mọi người sẽ quên tôi với căn bệnh ung thư vú.

Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm thế để trở thành “một người đàn ông”

Nhưng khi nhìn vào ánh mắt cha mẹ, bất chợt thấy chồng buồn bã ngồi đốt thuốc rồi khóc hay nụ cười hồn nhiên của con khi chơi đùa cùng bạn bè…. Tất cả khiến tôi thấy mình độc ác khi suy nghĩ như vậy. Rồi tôi thấy mình cần phải mạnh mẽ, phải cố gắng vượt qua bệnh tật. Tôi hiểu rằng trong các loại bệnh ung thư thì ung thư vú là một dạng dễ điều trị thành công nhất. Bình tĩnh lại, tôi dần trở nên lạc quan hơn và tôi bắt đầu hy vọng.

Tôi thấy mình rất may mắn khi không phải cắt bỏ toàn bộ ngực mà chỉ tiến hành phẫu thuật lọc ngừa các khối u.

Những ai bị ung thư sẽ hiểu việc truyền hóa chất đau đớn, mệt mỏi nhường nào. Và thời gian ấy, tôi rất ít khi để người khác biết được nỗi đau của bản thân mình. Ngay cả chồng tôi cũng chỉ có duy nhất 2 lần chứng kiến cảnh tôi nôn ói, mệt mỏi.

Tôi tự nhủ là phải kiên cường lên. Bố mẹ tôi cũng dường như cắn chặt nỗi xót xa tôi mà luôn vui vẻ, cười đùa trước mặt tôi. Còn đứa con trai bé bỏng của tôi cũng chỉ một vài lần biết mẹ mệt còn sau thì tôi không bao giờ để con thấy những điều ấy nữa vì sợ con buồn, con lo lắng.

Bị tóc rụng do truyền hóa chất, tôi sẵn sàng cạo trọc đầu và đã không ít lần để đầu trần ra đường. Nhưng đó không phải là một sự bê tha, không chỉn chu nhan sắc. Tôi hàng ngày vẫn trang điểm nhẹ nhàng, vẫn cười, vẫn làm mọi việc bình thường như chẳng sao cả mặc dù kho đó da dẻ tôi đã xấu đi, cơ thể ngày một yếu đuối hơn. Nhiều người nhìn tôi, chẳng ai nghĩ tôi đang mắc bệnh ung thư.

Từ khi mắc bệnh, tôi cảm thấy như mình sống vội vàng hơn. Mỗi ngày, tôi đều nghĩ ra việc mình có thể làm mong kiếm thêm chút tiền trị bệnh cùng chồng, và tích cóp cho con để lỡ mình có mất đi, sẽ có chút gì đó để lại. Tôi bắt đầu học làm hoa giả. Mới đầu tôi làm cho vui như một công việc “giết” thời gian, cũng là để trang trí nhà cửa thêm màu sắc tươi vui xóa tan bầu không khí u ám, buồn bã khi trong nhà có một người bệnh sắp chết. Nhưng rồi… sau mọi người khen và chồng an ủi động viên nên tôi đã làm nhiều hơn và đem chúng bán online. Tôi thấy vui mỗi ngày và nó giúp tôi che lấp đi khoảng trống mỗi khi chợt thoáng thấy lo sợ về bệnh tình. Tôi cứ bày vẽ ra thật nhiều mẫu hoa để làm, để trong đầu không còn một khoảng trống nào có thể nhét thêm hai từ ung thư.

Tôi không biết có phải vì tinh thần tôi tốt hơn mà mọi thứ đang chuyển biến theo chiều hướng rất tích cực. Bệnh của tôi dần ổn định và rồi tôi chuyển sang giai đoạn điều trị nội tiết, các bác sĩ can thiệp nhằm hạn chế hoóc-môn buồng trứng khiến cơ thể thay đổi nhanh chóng. Tôi xấu đi, da dẻ xanh xao, lông chân tay mọc dài hơn, ngực lép đi…, nhưng mà tôi không sợ nữa. Bởi lúc ấy tôi đã sẵn sàng tâm lý để “biến hình” thành một người đàn ông rồi.

Thần may mắn gõ cửa. Tôi không tin cuộc sống có phép màu.

Cùng lúc ấy, tôi có người bạn thân ở Mỹ biết tin tôi bị bệnh đã về VN thăm tôi. Nó mang đến cho tôi mấy hộp thuốc màu xanh (tên ghi trên nhãn là US-Procells) bảo tôi uống trong quá trình điều trị vì nó bảo, một người quen của nó cũng bị ung thư vú sau phẫu thuật, chạy hóa chất có kết hợp dùng thuốc này và khỏi bệnh. Tôi và chồng tôi cũng đã tìm hiểu thêm về loại thuốc này, thậm chí hỏi cả bác sĩ đang điều trị cho tôi. Khi mọi người bảo dùng được tôi mới dùng. Loại này là sản phẩm của US Pharma USA (Mỹ) kết hợp với hãng Dược Á Châu, thuốc này một hộp của nó có 60 viên có giá gần triệu bạc mà nó mua cho tôi đến chục hộp để dùng trong nửa năm. Nếu uống mà có hiệu quả thì tôi mang ơn nó chứ không, tôi cũng thấy ngại vì tốn kém của nó biết bao nhiêu tiền (dù kinh tế của nó rất khá), tôi đưa nó tiền mà nó nhất định không chịu nhận.

duoc-song-lai-lan-thu-2-sau-kiep-nan-ung-thu-vu

Thế là tôi cứ đều đều uống thuốc, đến lịch hẹn truyền là 2 vợ chồng lại đưa nhau đi. Từ hồi uống thuốc này, tôi không sợ hóa chất, không sợ rụng tóc, xấu xí, và vợ chồng tôi không hấp tấp điều trị khắp nơi mà cứ lặng lẽ chiến đấu ở bệnh viện và uống thêm thuốc kia vậy thôi. Sau khoảng 1 tháng uống thuốc tôi cảm thấy tinh thần lạc quan, ăn ngủ được, da dẻ hồng hào, tươi tắn rồi là sức khỏe cứ dần dần được cải thiện từng ngày từng chút một. Tôi dường như quên mất việc mình đang bị bệnh. Cuộc sống trở nên dễ thở hơn rất nhiều, và không khí gia đình cũng vui vẻ trở lại.

Và niềm vui còn nhân lên gấp bội cho đến một ngày bác sĩ thông báo các tế bào ung thư không còn trong cơ thể, cả nhà nghe tin mà một lần nữa cứ ngỡ như nghe nhầm. Dẫu biết rằng, trên đời có những bênh nhân ung thư đã khỏi bệnh nhưng tất cả cũng chỉ là nghe qua tivi, sách báo, người này người kia kể chứ bản thân tôi chưa từng biết ai bị ung thư mà khỏi được cả. Vậy nên khi bác sĩ thông báo tin vui ấy, chúng tôi sung sướng, hạnh phúc trong ngỡ ngàng.

Tôi nhớ lại hồi mới bị bệnh, tôi hay ngắm lại các bức ảnh lúc còn có tóc, có lông mi, lông mày và thương cho thân mình, nghĩ có lẽ sẽ chẳng bao giờ mình được xinh đẹp như xưa vậy mà… mong ước được khỏi bệnh trở thành hiện thực như một phép nhiệm màu. Cho đến bây giờ tôi vẫn duy trì uống những hộp thuốc màu xanh kia với một chế độ ăn uống theo chỉ định của bác sĩ và mọi thứ rất ổn.

Có những người tôi không quen biết còn nhắn tin rồi gọi cho tôi hỏi cách chữa bệnh ung thư vú khiến tôi thấy làm lạ. Tôi biết ai bị bệnh này đều sẽ trải qua quãng thời gian bi quan, chán sống nhưng như thế sẽ chỉ càng làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ. Chính lòng ham sống, tinh thần lạc quan, yêu đời với thái độ nghiêm túc điều trị bệnh theo đúng tiến trình bác sĩ đưa ra đồng hành cùng những hộp thuốc màu xanh kia là cách tôi đã làm.

Nhớ lại những ngày ở bệnh viện, bản thân tôi và mấy chị em cùng hoàn cảnh nằm trong phòng bệnh động viên nhau gượng dậy ăn miếng cơm, húp ít cháo để tiếp tục duy trì sức lực chống chọi với bệnh tật. Có người nhìn vào tinh thần vui sống của chúng tôi mà cũng dần trở nên mạnh mẽ, kiên cường hơn. Họ nói với tôi, nhờ có tôi mà họ bỗng cảm thấy, hóa ra bệnh tật nếu mình nghĩ nó là nhẹ thì nó lại trở nên rất nhẹ nhàng. Họ nói tôi là minh chứng giúp họ tin rằng, không phải cứ bị ung thư là sẽ trở nên xanh xao, vàng vọt, tự ti rồi nghèo đói, khổ sở…

Trải qua biến cố bệnh tật, tôi như được sống lại lần thứ hai. Tôi hiểu thế nào là nghị lực sống và cảm thấy trân quý biết bao những giây phút được gần bên gia đình. Tôi hy vọng rằng, những ai đang bị bệnh giống như tôi đã từng hãy thật mạnh mẽ và kiên cường lên, bệnh tật cũng chỉ là một thử thách trong cuộc sống và khi bạn vượt qua được nó, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa gấp bội phần trước đó… như tôi bây giờ.

Cám ơn những hộp thuốc màu xanh. Cám ơn gia đình luôn bên cạnh tôi!

Trần Ngọc Quyên

Feedback: Được sống lại lần thứ 2 sau kiếp nạn Ung thư vú

42 Bình luận

  1. em gái February 14, 2016

    chị gái lên báo, giờ nhìn chị tươi lắm, chúc chị luôn thành công, nhiều sức khỏe nhé, phòng 304 nhớ chị nhiều.

  2. Hải February 15, 2016

    Bạn thật may mắn, tôi vẫn đang đặt niềm tin vào usprocells, hi vọng sẽ có niềm vui như bạn

  3. Nguyễn Tùng February 17, 2016

    chúc mừng bạn

  4. Hà Trang February 18, 2016

    căn bệnh ung thư này còn cướp đi baonhieue sự sống nữa đây

  5. Lê Đức Lương February 19, 2016

    thật kì diệu, bạn thật may mắn

  6. Nguyễn Văn Chung February 22, 2016

    tôi cũng đang dùng us-procells, cũng cải thiện được nhiều thể trạng, hóa trị cũng đỡ mệt hơn. nhưng f dùng kết hợp với các loại thuốc khác nhé, us-procells bổ trợ 1 phần trong điều trị thôi

  7. Vũ Văn Sơn February 26, 2016

    trong phòng tôi, 8 người thì 6 người dùng us-procells

  8. Lê Phượng February 27, 2016

    tôi được tặng 3 hộp, cũng gần hết rồi, mua tiếp thì mua ở đâu nhỉ, chả nhẽ lên tận hà nội?

  9. khanh March 1, 2016

    mua o dau?

  10. Vũ Ngọc Hiếu March 7, 2016

    có bác sĩ của trang ở đây ko? tư vấn cho tôi, 01675321364

  11. Nguyễn Văn Quý March 9, 2016

    nếu thoát đc căn bệnh này, mình cảm ơn us-procells cả đời

  12. Triều March 11, 2016

    tôi muốn mua sản phẩm này, ai biết cách mua ko?

  13. Giang còi March 12, 2016

    bạn là người may mắn đấy.

  14. Thuấn March 14, 2016

    us-procells là sản xuất tại mỹ đúng ko?

  15. Kim Vũ March 15, 2016

    Thuoc này mua o đâu vây

  16. Hoàng Văn Hải March 17, 2016

    tôi đang dùng 1 cái là procells, hình như là nhái của cái us-procells này, mua nhầm rồi.

  17. Thái March 21, 2016

    làm thế nào để phát hiện ung thư sớm được?

  18. Tùng March 26, 2016

    Dùng Us-Procells là dùng sau hóa trị hoặc xạ trị mọi người nhé, nhiều người hiểu sai cách dùng lắm đấy.

  19. Dương March 27, 2016

    0988124989 co gì tư vấn giúp tôi voi

  20. Đinh Hồng Nhung April 1, 2016

    Trên fb có 1 hội mạng lưới ung thư vú, chị em vào đó mà theo dõi cách phòng tránh, điều trị bênh này.

  21. Cao Thị Hương April 1, 2016

    Em thuê phòng ngay cạnh công ty á châu này, khách đến mua đông kinh khủng, vào tìm hiểu thuốc này cũng vì bố nhờ mua cho ông bạn. thấy trụ sở cũng khá uy tín đó mọi người.

  22. Mai Trang April 1, 2016

    Mẹ em bị ung thư vú di căn rồi, chẳng còn hi vọng may mắn như chị nữa

  23. hoàng quyên April 9, 2016

    Nếu ngực sờ thấy có 1 cục không đau thì là bị ung thư có đúng không?
    – Cũng chưa chắc, có thể chỉ là u lành hoặc có khi là bã đậu. Tốt nhất thấy có u cục gì lạ thì đi khám cô ạ. Vào viện chụp chiếu sinh thiết là ra ngay thôi. Không phải ung thư thì là tốt.

  24. nguyễn thị yến April 10, 2016

    Chị gái tôi hiện giờ mới đang truyền được 3 đợt hóa trị nhưng hình như do tác dụng phụ mà da chị tôi cứ xám lại, tóc rụng xuống từng mảng, móng tay và cả móng chân nứt ra rồi chảy máu. Ăn uống thì không ăn được gì mà chỉ nôn ói liên tục. Các chị các cô ai có kinh nghiệm chăm sóc người nhà bị bệnh ung thư vú chia sẻ cho tôi với được không?

  25. huyền April 10, 2016

    Nếu ngực sờ thấy có 1 cục không đau thì là bị ung thư có đúng không?

    • lan phương April 10, 2016

      Cũng chưa chắc, có thể chỉ là u lành hoặc có khi là bã đậu. Tốt nhất thấy có u cục gì lạ thì đi khám cô ạ. Vào viện chụp chiếu sinh thiết là ra ngay thôi. Không phải ung thư thì là tốt.

  26. niềm tin hy vọng April 10, 2016

    Dì cháu cũng bị ung thư vú giai đoạn 2A giống như cô này vậy. hiện tại dì cháu đã thực hiện hết các đợt truyền theo chỉ định của bác sĩ rồi và sức khỏe của dì cháu tại thời điểm này là tạm ổn. Nhưng bệnh tật thật sự rất khó nói, 1 ngày nào đó nó tái phát ko biết chừng mà cháu nghe mọi người bảo khi tái phát thường là bệnh diễn tiến xấu hơn nên cả nhà cháu rất lo trường hợp này xảy ra. Cô bảo sau khi được bác sĩ thông báo cô không còn khối u trong người cô vẫn duy trì dùng thuốc kia. Cô cho cháu hỏi cô dùng xuyên suốt hay như nào ạ, liều dùng và chế độ ăn uống của cô thời gian đó như nào ạ. Cháu hy vọng cô phản hồi sớm để cháu áp dụng cho dì cháu ạ. Cháu cám ơn cô.

  27. kim thoa April 10, 2016

    Thuốc mà chị kia dùng có phải đây ko http://www.usprocells.com , sao mình hỏi giá họ bảo là 680k

    • tuyết April 11, 2016

      Đợt mới ra thuốc này có giá hơn 1,2 triệu nhưng hình như sau có hiệp hội ung thư nào tài trợ nên giá xuống còn 680 nghìn. Tôi thấy đưa giá xuống như thế là rất hợp lý. Tôi hồi đầu mua mất 4 hộp giá 1,2 triệu đấy

  28. Anh Cương April 11, 2016

    Khâm phục chị gái thật mãnh mẽ. Không phải ai ở trong hoàn cảnh của chị cũng có thể làm được như những gì chị đã làm. Tôi mong rằng chị có thể chia sẻ nhiều hơn nữa về quá trình chị điều trị để những người nhà như chúng tôi hoặc người bệnh họ có thể tham khảo và có thêm niềm tin chữa bệnh. Tôi không thấy chị nhắc đến chế độ ăn uống, nếu có thể xin chị chia sẻ thực đơn của chị hàng ngày. Cám ơn chị rất nhiều

    • nguyệt phạm April 11, 2016

      Hỏi được thông tin cá nhân của chị gái này thì tốt.

  29. phạm mến April 11, 2016

    Xin hỏi chi phí cho việc điều trị của chị Trần Ngọc Quyên hết khoảng bao nhiêu tiền ?

  30. vũ thị vui April 11, 2016

    Tôi cũng vừa mới đặt mua 6 hộp viên uống này để người nhà tôi dùng trong 3 tháng. Bác sĩ ở đó có chỉ định là dùng 4 viên/ ngày. Không biết là hồi chị vẫn còn bị bệnh chị uống thuốc này với liều lượng như nào chị ?

    • nguyễn thời April 11, 2016

      không biết chị kia dùng liều như nào. Đợt tôi đến mua thuốc cho nhà tôi là bác sĩ ở đó tư vấn dùng 4 viên/ngày và liều này dùng liên tục trong 3 tháng. Bác sĩ bảo là nếu sau 3 tháng mà tình trạng bệnh tiến triển tốt thì sẽ giảm liều lượng. Họ theo dõi bệnh nhân theo từng tháng 1

  31. xuân bắc April 12, 2016

    Ban biên tập có thể chia sẻ giùm tôi số điện thoại của chị Trần Ngọc Quyên được không ? Tôi muốn trực tiếp liên hệ với chị để hỏi một số vấn đề bởi chị gái ruột tôi cũng mắc UT vú và cũng đang ở giai đoạn 2 giống chị Quyên. Rất cám ơn BBT.

  32. thu hiền April 12, 2016

    Tinh thần người bệnh quan trọng lắm. Đọc thấy chị này có cái hơn người khác là được gia đình ủng hộ, nhất là người chồng. Chả được mấy người chồng thấy vợ bị bệnh mà chăm sóc ngày đêm, lo lắng như vậy đâu. Tôi nghĩ 1 phần chị ấy thoát khỏi căn bệnh này là do có người chồng bên cạnh an ủi, động viên. Chứ có thuốc tiên mà tinh thần không lạc quan, ham sống thì cũng khó mà qua được.

  33. lan anh April 12, 2016

    Mọi người ai có thông tin cá nhân của chị Q này không vậy.

    • tuyến April 12, 2016

      Người ta k chia sẻ lên đây thì làm gì có ai có. Chắc bản thân chị Quyên kia cũng k muốn công khai lên đây đâu vì như thế thì chắc bn người tìm đến chị ấy thì lại thành phiền. Đấy là suy nghĩ của tôi k biết có phải k

  34. ánh dương April 12, 2016

    Có bác nào người nhà sài usprocells chưa vậy, cho tôi xin ý kiến: thuốc có tốt không, liều dùng bao nhiêu, thực đơn ăn uống như nào, thuốc có phản ứng phụ gì không v..v… thông tin càng đầy đủ càng tốt rất mong nhận được sự giúp đỡ của mọi người. Cám ơn tát cả mọi người.

  35. Nguyen thi kim oanh July 23, 2016

    Chi phi dieu tri co cao k.thoi gian dieu tri bao lau

  36. Tuyền August 11, 2016

    Thuốc mua ở đâu vậy mình cũng bị ung thư vú bạn có thể cho mình địa chỉ không

Bình luận